Các quân thư được phép dùng bữa ở phòng bếp nhỏ là các quân thư từ cấp thiếu úy trở lên.
Trùng tộc là nơi thăng chức dựa vào quân công, trong quân đoàn có hơn năm trăm quân thư đạt đến cấp thiếu úy.
Căn cứ mặt đất lớn như vậy, hơn hai trăm quân thư có đủ “tư cách” được dùng phòng bếp nhỏ, phân tán ở các đội ngũ khác nhau.
Ban đầu Cordis còn nghĩ quân đoàn sẽ chọn nơi thuận tiện gần họ để ăn, nhưng nhìn tới nhìn lui, kết quả vẫn là thiết lập một phòng bếp nhỏ ngay trong bộ hậu cần.
Bên trong căn cứ thông suốt bốn hướng, điều kiện hiện tại cũng không cho phép họ ăn ba bữa mỗi ngày, cho nên đi ăn một chuyến như vậy cũng coi như hợp lý.
Cordis suy nghĩ một hồi, đem chuyện này nói với Trung úy Marlec, anh ta cũng tán thành, liền kéo Cordis đi tìm Thượng tướng Manny để xin phép, sau đó việc này được định xuống.
Chờ đến khi phòng bếp nhỏ mở, Cordis mang theo hơn bốn mươi quân thư đến học tập và làm việc ở phòng bếp mới. Họ sẽ thử nấu trước những món ăn mẫu, đợi khi xác nhận chất lượng mới được đưa vào phục vụ chính thức tại phòng bếp nhỏ.
Cordis phát hiện quân thư đối với đồ ăn có thái độ hoàn toàn khác cậu. Trong lòng họ, dịch dinh dưỡng chỉ là để no bụng, ăn ngon đối với họ không phải là chuyện hằng ngày, mà chỉ như một loại điều hòa hoặc dược tề.
Giống như những đồ hộp trước kia, chúng chỉ là để họ thay đổi khẩu vị.
Nhưng món ăn tự nhiên thì khác hẳn so với đồ hộp sản xuất hàng loạt. Mục tiêu lớn nhất của họ là có thể một ngày nào đó, ăn khoai nướng cũng giống như đồ hộp – chỉ cần lấy ra là có thể ăn ngay.
Tinh cầu phụ cận thật sự quá ít thứ để ăn. Điều Cordis mong chờ là một ngày có thể ăn ba bữa đủ bốn món, nhưng trong mắt đám quân thư, đó là chuyện chỉ quý tộc ở đế tinh mới có thể hưởng.
Đa phần quân thư ở đây, ngay cả chuyện bên ngoài tinh vực thứ 8 cũng biết rất ít. Đối với họ mà nói, khoai nướng đã là thứ xa vời không tưởng, càng đừng nói đến chuyện có thể tưởng tượng được “cuộc sống phong phú”.
Cordis cảm thấy con đường ẩm thực của mình giữa tinh tế này vẫn còn rất xa mới đạt được mục tiêu.
Sau khi xác định vị trí phòng bếp, Cordis chủ động yêu cầu quân đoàn cấp thêm vài trùng phụ bếp. Cậu muốn mọi người được ăn thật ngon, nhưng số trùng có thể giúp hiện giờ vẫn còn quá ít.
Trước tiên cậu dạy những kiến thức cơ bản, rồi chọn ra những trùng có năng khiếu trong số họ để nâng cao kỹ thuật. Bây giờ hơn bốn mươi quân thư ấy đã có thể phụ giúp cậu đào tạo trùng mới.
Chiều hôm đó, trên mạng nội bộ quân đoàn Z11 xuất hiện một thông báo mới. Nội dung đại khái là sau khi quân phí dồi dào, nhà ăn sẽ cung cấp thêm những bữa cơm phong phú hơn. Trước đó, quân đoàn sẽ mở các phòng bếp nhỏ để thử nghiệm chế biến món ăn mới. Trong thời gian này, những quân thư biểu hiện xuất sắc sẽ có cơ hội nhận suất ăn thử. Khi nguyên liệu đầy đủ và món ăn đã hoàn thiện, sẽ lần lượt đưa vào phục vụ chính thức. Phòng bếp nhỏ sẽ ưu tiên phục vụ các quân thư từ cấp trung úy trở lên, khuyến khích quân thư tích cực tiêu diệt tinh thú, tích lũy quân công để thăng chức.
Sau một ngày một đêm bàn tán không dứt, cuối cùng cũng có tin chính thức, khiến phần bình luận dưới thông báo tăng vọt.
【Ha ha ha ha, mấy đồng nghiệp ở quân đoàn khác không tin tôi mỗi ngày được ăn đồ tự nhiên, giờ thấy chưa, còn tốt hơn nữa nhé!】
【Về sau huấn luyện không uổng công, thậm chí hy vọng thêm vài con tinh thú để tôi chém một nhát!】
【Nếu món canh hôm nay mà là tiêu chuẩn chung, tôi nguyện làm thú cưng cho đầu bếp, chỉ cần được uống thêm hai chén!】
【Trùng ở trên nói năng chẳng có tiền đồ chút nào! Cậu dám bảo đầu bếp trưởng của chúng ta thu thú cưng à? Soi gương đi! Thiếu tướng như tôi còn phải xếp hàng, cậu cút ngay!】
【Danh ngạch ăn thử này đoạt kiểu gì thế? Giờ tôi tìm huấn luyện viên đấu tay đôi thắng có được không??? Nói mau!!!】
【Thật tò mò không biết đầu bếp trưởng của chúng ta là ai, nghe nói còn được phân vài quân thư sắp giải ngũ phụ giúp nữa, giờ tôi không dám khoe với trùng cùng ký túc xá là sắp giải ngũ đâu, sau này sắp được cọ cà chút Lam Vị!】
【Phi, cậu đừng có mơ, còn dám nghĩ xa thế à!】
【Giờ trùng giải ngũ nhiều như vậy, đâu dễ được chọn ở lại nhà ăn căn cứ, nghe lãnh đạo tôi nói có thể sẽ làm thí nghiệm, phải có thiên phú mới được lưu lại, làm quân thư nhà ăn đâu có dễ!】
【Ai, hồi trẻ không cố gắng, giờ có muốn cố cũng muộn rồi, thật muốn biết trung úy trở lên được ăn những món ngon gì quá.】
Trên đường về nhà, Cordis mở mạng nội bộ ra xem lúc rảnh, thấy thông báo mới cùng những bình luận bên dưới. Khi nhìn thấy nói có “thí nghiệm”, cậu lập tức nhớ đến những lời Thượng tướng Manny nói hôm trước khi hứa giúp đỡ.
Hiện giờ Cordis mang theo hơn bốn mươi quân thư này, đều là những trùng được cố ý chọn ra vì tính cách ổn định, làm việc nghiêm túc và tỉ mỉ. Bởi khi đó thấy tính cách Cordis khá ôn hòa, nên cấp trên không chọn những kẻ nóng nảy làm thuộc hạ của cậu.
Trong quân đoàn có rất nhiều quân thư tính tình bộc trực, gặp chuyện là giải quyết bằng sức mạnh để phân thắng bại. Có thể trong thời gian ngắn như vậy, rút ra được hơn bốn mươi quân thư phù hợp từ các đội ngũ khác, thật sự là một công sức không nhỏ.
Cordis khi đó đã cảm động, vì ở những điều mà cậu không biết, quân đoàn đã dành cho cậu rất nhiều sự quan tâm chu đáo.
Nhìn những dòng bình luận của đám quân thư bày tỏ sự yêu thích với bữa cơm nhà ăn ngày hôm qua, Cordis khẽ thở dài. Hiện giờ cậu không thể đáp ứng được ngần ấy yêu cầu “gào khóc đòi ăn”, nên chỉ đành lướt qua.
Sau đó, cậu mở mục bình luận của cửa hàng trực tuyến.
Vừa mở ra liền thấy đầy những tấm ảnh chụp món ăn từ đủ góc độ, và hàng loạt bình luận thúc giục tăng khẩu phần như mọi khi.
Cordis lại thở dài. Mỗi ngày cửa hàng đều tăng thêm phần khoai nướng và khoai lát, nhưng cứ mở cửa một lúc là bị quét sạch, chẳng thể bán được lâu.
Hiện tại chỉ có cửa hàng bên khu cư trú là có thiết bị sản xuất. Nếu làm việc cả ngày không nghỉ, có lẽ có thể chế biến được nhiều khoai nướng, khoai lát hơn. Nhưng sản lượng đậu đất lại không đủ cung ứng. Vì vậy, Cordis định chuyển bớt áp lực sản xuất sang cho xưởng thuộc quyền quản lý của quân đoàn.
Xưởng đó nằm trên một tinh cầu mà quân đoàn Z11 quản lý, nơi có tài nguyên thực vật tương đối phong phú, gần như gieo trồng đậu đất cùng thời điểm với nông trường trên tinh cầu họ đang ở.
Đậu đất vốn là loại cây có thể thích ứng với đất cằn, sức sống cực mạnh, nhanh chóng phủ kín cả tinh cầu vốn trước đó không thể trồng trọt, đồng thời mang lại việc làm cho cư dân bản địa.
Trước khi nông trường tinh cầu Z11 thu hoạch, bên tinh cầu kia đã bắt đầu gặt hái và đầu tư thêm.
Mấy ngày trước, Frappel nói với Cordis rằng bên đó đã sẵn sàng tiêu thụ, hàng hóa đã đủ để tung ra thị trường tạo cú hích. Dây chuyền sản xuất cũng đang tăng tốc, những trùng đã nếm thử khoai nướng và khoai lát đều cho rằng sản phẩm này chắc chắn sẽ mang lại lợi nhuận lớn.
Nhưng Z11 tinh thiếu tài nguyên, mà muốn đưa hàng từ ngoài vào đây phải vượt qua một vành đai thiên thạch, vô cùng khó khăn.
Trừ khi trên Z11 tinh cũng xây dựng xưởng sản xuất khoai nướng và khoai lát, nếu không thì việc vận chuyển từ bên ngoài vào sẽ tốn kém khủng khiếp.
Cordis đang suy nghĩ thì xe bay đã hạ xuống.
“Cảm ơn Tiểu Tám.” Cordis vỗ nhẹ lên thân máy của người máy bảo vệ kiêm tài xế cần cù.
Màn hình trên người máy lóe lên icon biểu thị sự ngượng ngùng.
Cordis đi vào khu nhà mình ở, vừa vặn gặp Gist bước ra từ thang máy.
“Vừa hay, hôm nay tôi thử món mới ở quân đoàn, mang cho cậu một phần nè, coi như là khích lệ.” Cordis vẫy tay, lấy một hộp đồ ăn đã được đóng gói ra từ vòng cổ không gian.
Hôm qua Gist cũng vừa nhận được mứt trái cây mới Cordis làm, biết rằng mỗi lần cậu chủ đưa đồ đều là thật tâm, nên anh ta cũng không khách sáo, nhận lấy và cảm ơn, rồi nói rằng anh ta có chuyện quan trọng muốn bàn, vì vậy mới cố tình xuống tầng để gặp Cordis.
Cordis tò mò hỏi: “Chuyện gì mà gấp vậy, còn phải đích thân xuống tìm tôi?”
“Chuyện này có chút liên quan tới tôi nữa.” Gist – trùng cao hơn hai mét rưỡi, khi định nói thì lại có phần ngượng ngùng.
Cordis không vội, liền mời Gist lên lầu cùng cậu, rồi chậm rãi nói chuyện.
Cordis lấy mứt trái cây hôm qua ra pha hai ly trà quả đơn giản, hai trùng ngồi xuống, lúc này Gist mới nghiêm túc kể lại.
Chuyện thật ra cũng đơn giản. Có một chủ nông trường nhỏ chủ động tìm đến Gist – cửa hàng trưởng của “Lam Vị”, hỏi xem có thể bán đậu đất của nhà họ cho tiệm được không.
Ở các tinh cầu cằn cỗi biên giới, rượu lam thuẫn chiếm tới 90% lượng xuất khẩu. Để cung ứng nguyên liệu cho loại rượu này, trên Z11 tinh có vài nông trường lớn chuyên gieo trồng đậu đất.
Những nông trường quy mô lớn đó đều do các gia tộc lớn lập ra để phục vụ xưởng rượu, đậu đất từ nông trường của họ cung cấp trực tiếp cho xưởng. Khi nào không đủ, họ lại thu mua thêm từ các nơi khác.
Nhờ vậy mà xuất hiện một số nông trường nhỏ, mỗi năm họ vẫn trồng một ít đậu đất. Khi nông trường lớn thiếu nguyên liệu, xưởng rượu sẽ thu mua của họ; còn khi nguyên liệu dồi dào, thì số đậu đó chẳng ai mua, khiến họ lỗ vốn.
Trong nhà vị quân thư tìm đến Gist này cũng có một nông trường nhỏ. Trước đây họ quen nhau vì năm đó đậu đất của nhà anh ta không được thu mua, thiếu hụt thu nhập nên anh ta xuống võ đài ngầm đánh vài trận để kiếm thêm, từ đó gặp Gist.
Sau này khi nhà qua được giai đoạn khó khăn, anh ta không còn đánh dưới võ đài nữa.
Trừ vài quân thư theo đuổi sức mạnh cực hạn, phần lớn những trùng có gia đình sẽ không mãi đắm mình trong mấy chỗ đó.
Ban đầu họ chỉ là quan hệ xã giao dưới võ đài, cũng không thân thiết. Lần gặp lại sau là khi trùng quân thư kia biết đến khoai nướng, lúc xếp hàng ở khu cư trú thì tình cờ nhận ra Gist.
Nhưng khi đó anh ta cũng không chủ động bắt chuyện.
Gần đây, các nông trường lớn đem toàn bộ đậu đất thu hoạch được ưu tiên giao cho quân đoàn, khiến xưởng rượu thiếu hụt nguyên liệu.
Vốn dĩ các nông trường nhỏ có thể nhân dịp này kiếm được một khoản, nhưng không hiểu sao, dù năm nay nhu cầu đậu đất rất lớn, xưởng rượu lại chỉ thu mua với giá bằng một nửa năm ngoái.
Chuyện đậu đất là nguyên liệu làm khoai nướng thì ai cũng biết, cho nên các chủ nông trường nhỏ đều nghĩ, dù xưởng rượu không mua, họ vẫn có thể tìm đến “Lam Vị” để bán, chỉ cần hạ giá một chút thì có khi còn lời hơn năm ngoái.
Nhưng vì họ hợp tác với xưởng rượu đã lâu, nên vẫn chờ trùng phụ trách bên đó liên hệ. Không ngờ cuối cùng lại nhận được tin bị ép giá.
Các hộ trồng đậu đất nhỏ vốn đã chẳng dư dả gì, ngoài chi phí thuê trồng và công chăm sóc ra thì lời lãi chẳng đáng bao, giờ còn bị chém nửa giá, chẳng khác nào lỗ vốn nặng.
Năm ngoái, nếu đậu đất không bán được thì cùng lắm cũng chỉ xem như một năm thất bát, nhưng năm nay khi thấy “Lam Vị” bán khoai nướng được hoan nghênh đến mức đó, bọn họ thật sự không thể chấp nhận nổi chuyện bị ép giá như vậy.
Vị quân thư kia nhớ ra mình quen Gist, sau khi bàn bạc với gia đình liền cắn răng đến tìm anh ta, hy vọng có thể hợp tác với cửa hàng, sẵn sàng bán đậu đất rẻ hơn giá thị trường một chút.
Bọn họ tình nguyện bán đậu đất cho cửa hàng “Lam Vị” có quan hệ với quân đoàn, cũng không muốn bán cho mấy kẻ muốn chiếm công sức lao động của mình.
“Đất họ thuê nằm ở rìa những nông trường lớn.” Gist bổ sung thêm.
Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, Cordis thấy việc hợp tác này hoàn toàn khả thi: “Vốn dĩ chúng ta cũng cần thu mua đậu đất. Tôi vẫn chưa dám thả toàn bộ sản lượng mỗi ngày ra vì nông trường của quân đoàn vẫn chưa thu hoạch xong. Nếu chất lượng tốt, giá cả hợp lý, mua đậu đất từ nông trường nhỏ cũng không có vấn đề gì.”
Trước đây ở quán bar của lão Johan, cậu từng nghe nói các nông trường lớn đều đã ký cung ứng định mức với xưởng rượu, còn nông trường nhỏ thì vẫn có quyền tự do bán.
Trước kia chỉ xưởng rượu mới thu mua, nay thêm cửa hàng “Lam Vị” của họ, nông trường nhỏ cũng có thêm một lựa chọn mới.
Gist gật đầu. Nếu ông chủ đã đồng ý, ngày mai anh ta có thể bàn với vị quân thư kia để thương lượng chi tiết hợp tác, thậm chí còn có thể thông qua trùng đó hỏi thêm ý kiến của các nông trường nhỏ khác.
Cordis cứ tưởng anh ta còn chuyện gì khác, vì thấy Gist cẩn trọng đến mức phải xuống tận tầng dưới để nói, nhưng khi nhận ra không có chuyện gì thêm, cậu chỉ đành lắc đầu:
“Tuy tôi là ông chủ, nhưng giờ toàn bộ sự chú ý đều đặt ở bên quân đoàn. Trong tiệm đều trông cậy vào anh cả, không cần việc gì cũng phải hỏi tôi.”
“Anh ta tìm đến là vì có quan hệ với tôi.” Gist luôn muốn làm mọi việc thật tốt. Nếu Cordis tin tưởng mình, anh ta càng không muốn phụ lòng.
Cordis bất đắc dĩ gật đầu: “Được rồi, về sau mấy việc như thế này không cần quá trịnh trọng, chỉ cần gửi tin nhắn cho tôi biết là được.”
Gist mặt không biểu cảm gật đầu đồng ý. Hai trùng ở gần nhau, có vấn đề thì lần sau gặp lại cũng tiện nói.
Trước đây Cordis từng có chút hiềm khích mập mờ với mấy gia tộc đứng sau xưởng rượu, lần này tiện thể hỏi luôn: “Anh nói chuyện này, chắc đã điều tra tình hình xưởng rượu bên đó rồi chứ? Nhiều năm hợp tác như vậy, tuy bọn họ bán đậu đất trồng được giao cho quân đoàn, nhưng nếu so với sản lượng gieo trồng thông thường, xưởng rượu đâu đến mức thiếu đậu đất, phải giở trò ép giá với nông trường nhỏ như vậy?”
Gist gật đầu: “Tôi có tra. Mấy gia tộc đó vốn dựa vào sản nghiệp ở Z11 tinh để gom tiền, sống rất thoải mái. Nhưng hiện tại Z11 tinh đã trở thành tinh cầu tư nhân của Tướng quân Frappel, bọn họ muốn duy trì thu nhập cũ thì phải dựa vào việc sản xuất nhiều rượu lam thuẫn hơn, đồng thời vừa mở rộng vừa cắt giảm chi phí.”
“Vì vậy bọn họ mới nghĩ đến chuyện chèn ép các nông trường nhỏ…” Cordis không biết nên cảm thán trước việc tinh cầu này hóa ra lại là tài sản riêng của Frappel, hay nên mắng mấy gia tộc kia không biết xấu hổ.
Trước đây tinh cầu này thuộc sản nghiệpcủa trùng đực các hạ ở tinh vực Đế tinh, do mấy gia tộc kia quản lý thay, tiền thu được có lẽ đều chảy vào túi riêng của họ. Nay thay chủ mới, họ không thể giữ lại phần thuế đó, đành dốc sức phát triển xưởng rượu, đồng thời đè ép những tầng lớp dưới để kiếm lời.
“Đúng là lũ đáng treo ngược lên cột đèn.” Cordis chửi một câu.
Nhưng nghĩ đến việc trước đây mấy kẻ từng muốn đối đầu với quân đoàn giờ bị đánh bật khỏi quê nhà, Cordis lại thấy sảng khoái. Hơn nữa, nghĩ đến việc mình được khen vì “xây nông trường để đối phó với xưởng rượu”, cậu thấy kế sách đó thật ra vẫn còn non trẻ.
Trùng có năng lực thật sự, khi xử lý kẻ đối địch, ngoài việc đánh từ phía sau, còn có cách thẳng thắn hơn – đó là lật cả bàn cờ và tự mình nắm quyền.
Mấy gia tộc từng chiếm giữ tinh cầu biên giới giờ chẳng khác gì hổ bị nhổ nanh. Trước đây, họ nghĩ mình có thế lực lâu năm ở tinh cầu, quân đoàn sẽ phải nể mặt vài phần, nhưng họ vẫn không dám coi thường sức mạnh quân đội.
Giờ thì toàn bộ tinh cầu đều là tài sản của Frappel, lại còn có căn cứ quân đoàn đóng ngay tại đây, nếu có vấn đề gì, chỉ cần anh nói một câu với trùng trong nhà, mấy gia tộc đó e là phải cuốn gói dọn đi ngay.
Nếu còn kẻ nào dám cản đường Cordis, gây sự cố giao thông công cộng, hoặc tung tin bậy lên quang não của cậu, thì chỉ cần nghĩ đến việc có thể bị quân đoàn dẹp tận cửa, e rằng chẳng ai dám thử.
Cordis tưởng tượng cảnh đó liền bật cười.
Cậu có một cảm giác an toàn kỳ lạ, như thể phía sau mình có một cây đại thụ vững chắc để dựa vào.